Chú gầy gò, xanh xao,
đôi mắt nay phủ một nỗi u sầu.
Mái tóc đã bạc gần trắng đầu,
nước da nhợt nhạt, yếu ớt
Mỗi ngày chú vẫn đi phụ vữa,
đổi từng giọt mồ hôi lấy chút tiền đủ để đóng lãi.
bao nhiêu khoản dồn lên vai khiến chú chẳng còn đủ sức để cười.
Năm nay, chú chỉ dám làm mâm cơm cúng đơn sơ,
không tiệc tùng, không đông vui.
Đứa cháu nghĩ là niềm vui còn sót lại
nào ngờ lại trở thành nỗi đau đớn sau cùng.
Chú buồn, chú chán,
chú không biết xoay xở thế nào để gượng dậy.
Ăn chẳng được bao nhiêu,
nghĩ thì quá nhiều,
rồi lặng lẽ thu mình trong bốn bức tường chưa kịp sơn.
Xong chú ra ngồi lặng bên hiên, để mặc dòng xe trôi qua trước mắt
Tết này, buồn hơn cả những mùa Tết cũ…
Trích đoạn: “Chú” Tuyển tập thơ HK
