Trở về đất mẹ

Xin hãy đưa tôi trở về với đất mẹ – nơi có con đường cát sỏi và chiếc dốc đá hằn in ký ức tuổi thơ. Ngày ấy, có lần chở bao gạo nặng, xe nghiêng, người ngã, may mắn có người hàng xóm vội vàng nâng đỡ. Tiếng tre xào xạc trong gió từng quen thuộc lắm, giờ đã khuất sau những năm tháng xa xôi. Ao cá, bèo xanh, rau cần một thời xanh mướt, nay còn đâu nữa. Những ruộng ngô ngả màu héo úa trong mùa hè thu hoạch, tôi lặng lẽ giữa những thân ngô khô gầy, cúi hái mớ rau, tay xách rổ.

Cánh đồng lúa vàng ươm trổ bông thơm nắng vẫn trải dài, cỏ sữa um tùm vẫn ở đó như chờ người trở lại. Tuổi thơ tôi từng tập bơi bên những thân cây cuối bãi, từng ngắm vườn rau còn đẫm sương mai, nuôi lớn bao bữa cơm ngọt lành, giản dị. Rừng dứa bạt ngàn khiến đầu lưỡi rát buốt vì chua ngọt, gà chạy bộ trên nương trong ánh bình minh, hỏi rằng có sơn hào hải vị nào ngon hơn những món quê chân chất ấy không. Nương sắn, vườn bưởi, xoài chín rụng đầy gốc, những ngày hè leo trèo tay vẫn cầm quyển sách. Cây khế chua đứng lặng trong vườn, bố nấu canh cá – món khoái khẩu của một thời ấu thơ.

Đàn bò thong dong gặm cỏ giữa buổi chiều, bình yên đến mức tưởng như chưa từng có lo toan. Đàn chó đùa giỡn như lũ trẻ chưa biết buồn, đàn gà con chiếp chiếp tìm mẹ lạc giữa sân. Hoàng hôn buông dần dưới sườn núi xa, tiếng hàng xóm gọi đứa con mải chơi về ăn bữa cơm trưa vang lên mộc mạc như một khúc nhạc quê. Những âm thanh, mùi vị, cảnh sắc thân quen ấy theo tôi từ tuổi thơ và sẽ còn ở lại cho đến tận cuối con đường đời.

Mai này, dẫu có đi xa, có quen ánh đèn phố thị, có lạc giữa dòng người đông như biển, có từng đi qua 5 châu lục, thì xin làm ơn, khi tôi mỏi mệt, hãy đưa tôi về với đất mẹ – nơi tôi bắt đầu, và cũng là chốn bình yên giữa mọi bão giông của đời người.

Trích đoạn: “Trở về đất mẹ” TM HK

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *