Kể tớ nghe kỷ niệm của bạn về trăng?

Kể tớ nghe, kỷ niệm đẹp nhất của bạn về trăng là gì?

Có phải đó là những bữa cơm tối đơn sơ nơi góc sân nhà, khi bóng đèn chưa đủ sức vén màn đêm, còn trăng thì lặng lẽ treo giữa trời như người bạn tri kỷ? Ánh sáng ấy không chỉ đủ để nhìn thấy mặt nhau trong tiếng cười khúc khích, mà còn đủ để soi thấu bao yêu thương âm thầm trong từng bát cơm, trong hơi thở hiền lành của mẹ cha, ông bà. Trăng khi ấy, đâu chỉ soi sáng – trăng còn lắng nghe.

Hay đó là tuổi thơ không máy tính, không điện thoại, chỉ có chúng bạn cùng nhau tập đội thiếu niên nơi sân đình, dưới ánh trăng nghiêng nghiêng phủ bóng. Những bước chân non nớt rộn ràng trên mặt đất, những câu hát vút lên giữa trời, trăng như vỗ tay, như nghiêng tai mà nghe…

Cũng có thể là buổi chiều hè gió mát, sau một ngày chân lấm tay bùn, xóm làng tụ họp bên nhau nơi con dốc đầu làng. Dưới ánh trăng vằng vặc, họ phe phẩy chiếc quạt mo, kể nhau nghe chuyện xưa chuyện nay, chuyện đời lắm khi khổ đau mà vẫn bật ra tiếng cười. Trẻ con nằm vắt ngang lòng mẹ, nghe được dăm ba chuyện chẳng hiểu, nhưng vẫn thấy lòng yên tĩnh lạ.

Và nữa – một chàng trai gầy gò, đạp xe qua cánh đồng ngập mùi lúa đòng đòng, áo sơ mi ướt mồ hôi nhưng lòng thì căng tràn mộng tưởng. Ánh trăng soi bóng anh trên mặt ruộng lấp lánh sương đêm, trên con đường đất đỏ dẫn tới nơi người con gái đang chờ anh, người con gái khiến anh bồi hồi đến mất ngủ, trên tay anh cầm một nhành hoa dại hái vội bên đường.… Trăng khi ấy cũng là nhân chứng của những rung động đầu đời – thứ cảm xúc vừa dại khờ, vừa thiêng liêng đến nỗi nhớ một đời vẫn chưa vơi.

Trăng – vẫn cứ thế, cứ tròn, cứ sáng. Không cũ đi, không vội vàng. Trong khi con người đổi thay, thời cuộc xoay vần, tình yêu đôi khi đứt gãy, thì trăng vẫn lặng thinh ở đó, dịu dàng như một lời ru từ thời cổ tích, thả xuống trần gian một làn ánh sáng không bao giờ tắt.

Và đôi khi, chỉ cần ngẩng đầu nhìn lên, ta lại thấy một phần ký ức trong mình vẫn còn nguyên vẹn – dưới ánh trăng.

Trăng cứ đẹp, cứ tròn và tỏa sáng mãi như vậy, Dẫu nhân gian đổi thay, lòng người nhiều phen chao đảo, thì trăng vẫn vậy – an nhiên, lặng lẽ, dịu dàng như một lời ru xa xăm từ vũ trụ vọng về.

Sài Gòn, 2025, TV Ha Kim

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *