
Tòa nhà vươn mình như một nụ hoa sen còn khép, kiêu hãnh mọc lên giữa lòng thành phố đang thở gấp. Những mảng kính phản chiếu bầu trời nhạt sương, làm nó trông như vừa bước ra từ một giấc mơ – một giấc mơ không phải của riêng ai, mà của hàng triệu kẻ tỉnh lẻ từng ngước nhìn thành phố với đôi mắt sáng lấp lánh.
Cún đứng trước tòa nhà ấy. Nhỏ bé. Lo lắng. Im lặng.
Chỉ mới hai ngày kể từ lúc cô bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất, mang theo hai vali nặng trĩu, một tấm bằng cử nhân, và niềm tin rằng Cún sẽ làm nên sự nghiệp ở đây. Cún không giấu được cảm giác hồi hộp, bồn chồn. Mọi thứ ở nơi này đều quá mới. Cún chỉ vừa chuyển vào thành phố này được hai ngày – giữa tiếng xe máy rì rào như sóng biển và những con người nói giọng Sài Gòn thật ngọt ngào với chất giọng đặc trưng, đến tô phở buổi sáng cũng khiến Cún phải lắng tai nghe mới hiểu được cô chủ nói gì.
Mọi thứ quá nhanh. Quá lớn. Quá khác. Nhưng Cún đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới.
Sài Gòn có sức hút không cưỡng nổi.
Tòa nhà này là văn phòng hạng A xịn xò bậc nhất thành phố. Dân công sở ra vào đều lịch lãm, toát lên vẻ thông minh, gọn gàng, và có vẻ như lúc nào cũng đang vội cho một cuộc họp quan trọng nào đó. Họ không nhìn cô. Không ai để ý đến một cô gái đứng nép bên lối đi, còn đang đương hồi hộp. Nhưng Cún nhìn họ – kỹ lưỡng, tò mò, như thể cố học thuộc từng dáng đi, từng kiểu tóc, từng đôi giày, từng chiếc đồng hồ thể thao năng động.
Rồi sẽ có ngày mình đứng trong số họ, cô tự nhủ.
Một ngày nào đó, mình cũng sẽ chờ thang máy vào mỗi sáng, cũng sẽ ăn trưa xung quanh những chàng trai, cô gái ưu tú này, nói chuyện bằng những ngôn ngữ chuyên môn, và sống một cuộc đời thật… người lớn.
Tiếng “ting” nhẹ vang lên – thang máy đến.
Cún bước vào, ép mình đứng thẳng, hít một hơi thật sâu.
Không được để lộ mình là kẻ mới đến. Không được run.
Không được để ước mơ của mình biến thành một cuộc dạo chơi lạc lõng.
Thang máy mở ra ở một tầng yên tĩnh. Không có tiếng ồn, không có sự náo động, văn phòng xung quanh vô cùng chuyên nghiệp. Ở đây là một thế giới khác – văn phòng của một công ty luật quốc tế, nơi cô đang nộp đơn ứng tuyển thực tập sinh.
Không gian nơi đây không cần gào to để chứng tỏ sự đẳng cấp.
Tất cả đều được kể bằng những chi tiết nhỏ: một chậu lan hồ điệp tím đứng bên quầy tiếp tân, như một dấu chấm than kiêu hãnh; quầy lễ tân sáng bóng, sạch sẽ đến mức có thể soi thấy mặt; TV phát kênh CNN đưa tin về thị trường chứng khoán châu Âu. Mùi hương dịu nhẹ, đâu đó là mùi trà và giấy mới, làm cô thấy vừa an tâm vừa xa lạ.
Không phải Chicago. Không phải New York.
Là Saigon. Là thật. Là nơi sông vẫn chảy lặng lẽ ngay dưới chân toà nhà này.
Một người đàn ông bước ra. Cao lớn, tóc nâu, lịch sự nhưng không quá lạnh lùng – có lẽ là người phụ trách nhân sự. Anh nhìn cô và mỉm cười nhẹ.
“This is your first-round test. Do you have a pen with you?”
“You’ll have three hours. I’ll be back at 11AM. Just take your time and do your best.”
Cún gật đầu. Không kịp run. Cũng không còn thời gian để sợ.
Chỉ còn một việc duy nhất: ngồi xuống, và bắt đầu.
Trên bàn, một tờ giấy in sẵn ba câu hỏi. Không lời giới thiệu, không vòng vo. Mỗi câu như một cánh cửa mở ra một thử thách khác nhau.
Câu 1: Tìm hướng giải quyết cho một vụ tranh chấp thương mại.
Câu 2: Có mấy loại hình công ty? Hãy so sánh ưu – nhược điểm của từng loại, phân tích các loại cổ phần ưu đãi.
Câu 3: Đúng chất công ty đa quốc gia: Em biết gì về các Hiệp định thương mại tự do Việt Nam đã ký kết? Nguyên tắc đối xử tối huệ quốc trong WTO được hiểu ra sao?
Cún liếc nhìn mấy tờ giấy trắng bên cạnh. Rồi nhìn lại cây bút bi xanh mà cô vừa rút ra từ ngăn túi.
Không tra cứu. Không sách vở. Không người nhắc bài.
Chỉ là một bài kiểm tra – nhưng với cô, đó là ngưỡng cửa.
Bên này là quá khứ. Bên kia là điều gì đó chưa rõ, nhưng có vẻ rất lớn lao.
Cô nắm chặt bút.
Tim đập nhanh. Nhưng đầu đã bắt đầu sắp xếp lại lý trí.
Không còn chỗ cho do dự. Không còn đường lui.
Viết thôi, Cún à. Đây không phải lúc để mơ. Đây là lúc bắt đầu sống giấc mơ.
Và đó là cuộc phỏng vấn đầu đời của Cún, tại chính công ty Luật mà cô từng thầm mơ ước.
“Buổi phỏng vấn đầu tiên của Cún”
– Một buổi sáng tháng Tám năm 2012 –
