Trăng

Trăng ơi!
Ở nơi cao vời vợi ấy
Em có cô đơn không?

Trăng ơi!
Giữa trời mênh mông thế
Em có buồn khi chỉ đứng một mình?

Trăng nói:
Có chứ…

Nhưng em đã quen rồi.
Tạo hóa sinh ra em là để đứng một mình giữa khoảng không vô tận, em biết làm sao khác được?!

Em không thể bước xuống trần gian để hòa vào dòng người.
Em chỉ có thể lặng lẽ tỏa thứ ánh sáng dịu dàng, huyền ảo của riêng mình.

Người đời ngước nhìn em.
Say mê chiêm ngưỡng em.
Khát khao em.
Mộng tưởng về em.
Si tình em.
Thủ thỉ cùng em, viết nên những vần thơ tình dành riêng cho em, gửi lên bầu trời đêm.

Từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ khắp năm châu, biết bao áng thơ đã dành cho em.
Em được ngưỡng mộ, được ca ngợi.
Em sống mãi trong văn chương, hiện diện trong âm nhạc.

Em bất tử.
Em là duy nhất.

Xung quanh em có muôn vàn vì sao, nhưng chẳng bao giờ tồn tại một vầng trăng thứ hai.

Trăng buồn.
Trăng vui.
Trăng tròn.
Trăng khuyết.
Dẫu thế nào, trăng vẫn là trăng.

Em rực rỡ theo cách của riêng mình.
Em là số một.
Không điều gì, không thứ có thể thay thế em.

Em ở cao, em ở xa, không thể chạm tới, không thể sở hữu.
Em là của tất cả mọi người –
và cũng chẳng thuộc về riêng ai.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *