
BÀN TAY BỐ
Bàn tay bố nay bị thương
Đau, ngứa, nhức
Một nỗi đau lan khắp cơ thể
Khiến bố bần thần,
Mất ngủ
Và lo lắng đến hao mòn
Đôi bàn tay đau
Kéo theo cả những đêm dài
Bố trở mình trong lặng lẽ
Không dám than
Chỉ ngại phiền con cái
Tuổi thơ
Người ta được cầm bút, cầm sách
Còn bố
Phải nghỉ học sớm
Cầm sỏi, cầm đá
Chăn trâu trên những triền đồi gió lộng
Phụ giúp ông bà
Và các em
Bao công việc nặng nhọc
Không tên, cũng từ chính đôi bàn tay ấy.
Tuổi trẻ bố
Vác nặng trên vai
Dầm mưa, dãi nắng
Đôi bàn tay chai sạn
Có những năm tháng
Bố chui sâu trong hầm mỏ đen thui
Ngủ lán giữa rừng sâu lạnh giá
Đánh liều cả sự sống
Đổi lấy miếng cơm
Manh áo
Và tương lai cho con
Mỗi lần có tin sập hầm
Cả nhà lại thấp thỏm lo âu
May mắn thay
Bố còn trở về
Với đôi bàn tay nguyên vẹn
Để tiếp tục gánh gồng
Bàn tay bố nâng đỡ những thân cây
Gánh gạo
Bưng bê bao vật nặng
Khiến đôi vai bố
Còng xuống lúc nào không hay
Những u tròn hằn lên
Là minh chứng câm lặng
Cho một đời lao động
Những hóa chất, dung dịch độc hại
Bố phải chạm vào mỗi ngày
Bố chỉ mong có việc làm
Vì có việc
Là có miếng cơm cho con
Nên bố chẳng quản ngại
Độc hại có ăn mòn sức khỏe mình hay không
Lát xi măng ăn sâu vào da thịt
Là dấu tích những tháng năm phụ hồ
Kiếm từng đồng
Đóng học phí cho con
Bằng mồ hôi
Và sự nhẫn nhịn
Bao cực nhọc
Bố một mình chịu đựng
Không một lời kể công
Từ đôi bàn tay ấy
Sau tất cả gắng gồng và lo toan
Bàn tay lên tiếng mệt mỏi
Bàn tay lại phải hứng chịu
Những mũi kim châm
Những lần điều trị
Bệnh viện
Là nơi bố ghét nhất phải bước vào
Sữa
Là thứ bố ghét nhất phải uống
Bởi cả đời bố
Có bao giờ được uống sữa đâu
Cơ thể không quen
Dù bố cố
Vẫn không ăn nổi
Ôi, đôi bàn tay bố
Gầy gò
Hốc hác
Chai sạn
Con nhìn theo
Mà lòng xót xa khôn tả
Có phải vì con
Mà đời bố phải khổ hơn không?
Con biết ơn đôi bàn tay ấy
Chỉ mong…
Liệu còn đủ thời gian
Chữa lành giúp bố không?
(“Bàn tay Bố” – Trong tuyển tập Thơ Hà Kim)
