Còi cấp cứu

 

Mỗi khi tiếng còi xe cứu thương vang lên mỗi lúc một gấp gáp như xé toạc màn đêm hoặc rít qua dòng người vội vã, tim hắn như thắt lại. Một cảm giác hoang mang, réo rắt, xao xác chẳng thể gọi thành tên. Có phải người thân hắn ở trong đó đâu mà sao bồn chồn? Hắn cảm thấy lo lắng cho ai. Thế mà Hắn vẫn bồn chồn. Một cách vô thức và chân thành.

Có thể là một bà mẹ trẻ đang ôm đứa con sốt cao trong tay, có thể là một ông cụ vừa ngã quỵ giữa phố, một người cha – trụ cột của một gia đình nào đó – đang thoi thóp, giữa tiếng gào khóc nghẹn ngào của vợ con, hoặc cũng có thể là một bà già, đôi mắt mờ đục nhìn qua cửa kính lần cuối những vì sao đang xa dần, biết đâu là lần cuối. Và kề bên, là ánh mắt hoảng loạn, những bàn tay run rẩy níu lấy nhau, là nước mắt không cần tiếng nấc cũng đủ khiến tim ai quặn lại.

Trên cao, bầu trời vẫn trải dài, tòa Landmark lấp lánh ánh đèn như hàng vạn vì sao rơi xuống giữa phố thị, sao thấy tâm trạng trĩu nặng, ánh trăng tròn vằng vặc kia liệu có mang theo sự nhiệm màu? Hắn nhìn xuống thầm cầu nguyện cho bệnh nhân đó sớm qua khỏi cơn nguy kịch, kịp cấp cứu bệnh viện. Mong sao nỗi đau ấy không là một cuộc chia ly.

Hắn chợt thấy đời người sao mà ngắn ngủi và mong manh. Chúng ta thường nghĩ mình có thời gian – để yêu thương, để sửa chữa, để nói lời tử tế – nhưng đôi khi, tất cả chỉ cách nhau một hơi thở.

Hắn cúi đầu, giữa dòng xe cộ, giữa ánh trăng. Và thầm thì:

     Mong ai đó bình an!

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *