Khi nào mua được nhà?

“Anh đi đường này ra Lê Thánh Tôn nhanh nè!”

“Nhưng bản đồ chỉ lối này lẹ hơn.”

Sau một hồi phân bua, anh tài xế vẫn theo ý anh đi theo hướng bản đồ chỉ dù hơi lòng vòng. Đúng là một người đàn ông cố chấp. Tiên thầm nghĩ.

Con đường trong ngõ buổi sáng vắng vẻ, lác đác vài bóng người dù đã hơn 8 giờ sáng, một cụ già chăm dậy sớm thờ cúng và hai người lượm nhặt những vỏ bia bỏ ngoài cửa các quán bar, sau một đêm giải trí của các thượng đế. Những tia nắng mặt trời chói chang không len lỏi được vào cái ngõ tối tăm, ẩm thấp này. Một chú chuột tinh ranh núc ních, ngước đôi mắt láy đen đầy thách thức, rồi thoăn thoắt chuồn xuống cống. Ấy vậy, tới tối con đường này không một lối đi.

Anh hỏi như thể Tiên là người mới tới.

“Em ở Sài Gòn bao lâu rồi?”

“Từ năm 2012 ấy anh.”

“Thế cũng hơn 10 năm rồi. Lâu phết nhỉ.”

“Em là người Hà Nội à?”

“Em đã mua được nhà chưa?”

“Anh thấy toàn người Hà Nội vào đây vài năm mua được nhà hết rồi.”

“Em mua nhà đất hay chung cư?”

Tiên bắt đầu cảm thấy khó chịu bởi mấy câu hỏi riêng tư dồn dập ấy. Tiên trả lời bâng quơ.

“Quan trọng là nhà có phải của mình không chứ anh! Ví như có một ngôi nhà trên sổ nhưng tài sản đó phải cắm ngân hàng và vay mượn toàn bộ thì em không muốn ở ngôi nhà ấy để gánh lãi còng lưng. Em thà ở thuê nhưng đầu óc thảnh thơi còn hơn.”

“Cũng giống như có ông sếp kia trông sang chảnh lắm, nhưng cái ô tô ông đi là khoản thế chấp. Theo em, nếu sở hữu tài sản như thế chẳng có gì đáng tự hào.”

Nhưng trong thâm tâm Tiên chỉ muốn nói thẳng mặt anh:

“Bộ tôi chưa mua được nhà thì họ hàng gì tới anh! Hả? Vâng, tôi chưa có nhà, sau hơn 10 năm ở Sài Gòn! Tôi đúng là một kẻ kém cỏi, được chưa? Tôi vẫn phải thuê mướn nay đây, mai đó. Tôi không tài giỏi như “những người Hà Nội” mà anh biết. Anh muốn so sánh tôi với ai nữa? Anh thì giỏi lắm nhỉ?  Chạy xe ôm mà lại lắm mồm, vô duyên như anh thì chắc là có mấy căn nhà rồi nhỉ?”

Chưa kịp suy nghĩ hết mạch cảm xúc thì anh nói như bộc bạch lòng mình.

“Ở cái đất thành phố này, lương 30 triệu vẫn không thể mua được nhà em nhỉ? Mỗi ngày anh vẫn cày cuốc như trâu, như ngựa chỉ đủ ăn..Anh còn có đứa con bị tự kỷ..”

Và tự dưng đang là kẻ tọc mạch đáng ghét Tiên lại thấy anh thật tội nghiệp.

Đi qua mấy tòa nhà cao cấp, Tiên thầm tự hỏi: Ở cái khu chung cư kia có hàng nghìn căn hộ, khi nào mới có cái cho mình và một cái cho gia đình anh? Tiên vẫn ngước mắt nhìn lên, ngắm một người phụ nữ phơi quần áo ngoài hành lang, có mấy chậu cây hoa khoe sắc. Tiên tưởng tượng khung cảnh một gia đình hạnh phúc ở trên đó. Một ngôi nhà và những đứa trẻ khỏe mạnh, mặc đồng phục in chữ trường quốc tế, đeo bao lô chạy tung tăng. Tan học, ông bà đón cháu ra khu vui chơi để bò cầu trượt. Bố mẹ Tiên sẽ đi dạo thong dong bên bờ sông Sài Gòn êm đềm, tập dưỡng sinh khi bình minh lên, hít thở không khí trong lành của trời đất, đôi khi giật mình bởi tiếng du thuyền lướt qua.

Nơi ấy có đủ tiện ích, một siêu thị to đùng, rộng thênh thang, nhìn hàng hóa hoa mắt, đi shopping muốn tụt huyết áp, hải sản, hoa quả và đồ ăn, gì cũng có đủ cả. Tiên sẽ nấu cho gia đình thân yêu của mình những bữa ăn thật “khét lẹt”.

Chưa hết, Tiên còn phải sắm cho mình vài chai rượu vang, bên khung cửa số lãng mạn ấy, Tiên nhâm nhi vài ly, đọc dăm ba trang sách, bên dưới một chú cún nhỏ xinh đang nép vào chân mà ngủ lim rim.

….

Bỗng tiếng còi xe phía sau vang lên, Tiên đang mơ giữa ban ngày!

Những tòa nhà ấy dần khuất xa. Tiên sắp tới văn phòng, bên ngoài chỗ để xe đã chật kín chỗ, túi xôi mua vội lủng lẳng kèm mấy quả trứng cút lộn còn chưa kịp ăn, vẫn công việc thường ngày tới nhàm chán, với mức lương khiêm tốn chỉ đủ sống hàng tháng, trong lòng Tiên chợt có gì đó lăn tăn. Khi nào Tiên mới có nhà…

📍Sài Gòn, ngày mùng 1 tháng 8 năm 2025.
(Trích Truyện ngắn “Khi nào mua được nhà” trong Tuyển tập Truyện ngắn của Hà Kim)

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *