Anh

Em biết rằng Anh luôn ở bên Em.

Hình ảnh về Anh – lặng lẽ mà dai dẳng – chưa bao giờ biến mất. Như chiếc vòng tay ngày xưa, Anh tự tay làm cho Em từ một chiếc thước nhựa nung chảy. Đó là kỷ vật mộc mạc, tuyệt vời duy nhất còn lại. Nó từng nằm trong ngăn kéo bàn học, đã xỉn màu theo năm tháng, nhưng vẫn giữ nguyên hơi ấm của một tuổi thơ yêu dấu không thể quay lại cùng Anh.

Em vẫn nhớ rõ ngày Anh rời đi. Một ngày nắng hanh, những con đường làng vắng lặng dưới bóng cây xoan. Bố chở Anh trên chiếc xe máy cà tàng, trên con dốc đá gồ ghề gió hiu hiu, còn Em thì không dám rời mắt khỏi bóng Anh mờ dần sau lớp bụi mờ. Lúc đó, Em chỉ biết núp trong tán cây ổi, ngẩng mặt nhìn về phía con đường Anh đi qua, một nỗi buồn man mác, mắt rơm rớm dõi theo tấm lưng gầy khuất sau rặng tre, em bùi ngùi, nghẹn ngào thầm nhủ: “Anh đi bảo trọng nhé…”

Thời gian trôi qua chậm như những ngày mùa đông lạnh giá. Em học cách tạo một nick chat yahoo trên máy tính để kết nối với Anh. Mỗi lần thấy Anh trên màn hình qua chiếc webcam mờ tịt, trắng trẻo và khỏe mạnh hơn, Em mừng lắm, như nhận được hơi ấm từ phía bên kia màn hình. Đó là những sợi dây vô hình, kéo Anh Em ta gần lại dù chia cách hàng ngàn cây số.

Hồi còn bé Anh tắm cho Em trong một chiếc chậu thau bằng đồng, người anh trai vừa nghiêm khắc, vừa dịu dàng như một góc bình yên trong tim Em, dòng nước giếng mát lạnh ấy Em không bao giờ quên. Em hay té nước cho Anh ướt sũng quần áo. Anh hét lên! Em cười khúc khích, sung sướng.

Anh nói ngủ phải nhớ buông màn kẻo muỗi và giắt thật kỹ các góc, nhà mình còn ở gần rừng. Nhưng con bé em bướng bỉnh ấy — vẫn hay đạp tung màn trong giấc ngủ, có lẽ Anh giận nhưng Anh không bao giờ la mắng. Đang đêm Anh bị muỗi đốt thấy màn bay phấp phới, còn đôi chân Em đã ló ra khỏi từ bao giờ.

Anh dạy Em đi xe đạp. Anh là người đầu tiên trong đời dạy Em cách thăng bằng trên chiếc xe đạp ấy, Em sợ nhất lúc Anh buông tay ra, còn Anh nhìn em bằng ánh mắt vừa lo lắng, vừa tin tưởng. Em cứ vô tư mà đạp, miệng rối rít hỏi Anh đâu, dặn Anh đừng buông tay đấy, có lúc không nghe Anh trả lời, rồi khi ngoảnh mặt lại thấy Anh tít đằng xa, thế là Em té ngã sõng soài. Rất đau! Lúc đó Anh vội chạy lại đỡ em dậy, lòng xót xa xen lẫn sự hối hận khi thấy chân tay em trầy xước. Đến bây giờ mỗi khi đi xe đạp, từng cái chao nghiêng nhẹ như nhắc em nhớ tới anh, Em nhớ Anh kinh khủng.

“Sao Anh lại buông tay ra chứ”? “Vì có như thế em mới tự đi được”.

Bây giờ Em hiểu.
Hiểu cả khi anh lại một lần nữa… buông tay.

Chỉ khác, lần này, anh buông tay mãi mãi.

Em đón Anh bằng nước mắt, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự đoàn viên, gia đình đón Anh bằng nỗi đau khôn tả, như cắt từng khúc ruột – Không phải đón anh trở về nhà, mà là trở về với đất. Một cơn mưa rào đổ xuống vào đúng ngày ấy – trời như khóc thay lòng người. Phông bạt bay nghiêng ngả. Người làng nối đuôi nhau đến viếng – rồi lại tiễn đưa. Đám tang Anh lớn nhất làng. Còn gì đau đớn hơn cảnh những con người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Ngôi mộ Anh được đặt ở một vị trí cao ráo nhìn bao quát hết cả cánh đồng lúa bình yên phía trước. Anh yên nghỉ nhưng chưa từng bị lãng quên.

Anh – một chàng trai hiền hậu, sống tử tế. Ai cũng quý Anh – từ người già đến lũ trẻ trong làng. Em vẫn không thôi đặt câu hỏi:“Tại sao là anh? Tại sao những người tốt như anh lại phải dừng lại quá sớm, còn kẻ xấu thì cứ nhởn nhơ được sống tới già?”. Thử hỏi cuộc đời có bất công không? Tại sao một người như Anh phải dừng lại quá sớm?!

Một tương lai đầy hứa hẹn, một bầu trời trong xanh vẫn đang chờ Anh – giờ hóa thành tiếc nuối không thể gọi tên.

Em không dám tưởng tượng khoảnh khắc cuối cùng của Anh. Cơn đau. Nỗi cô đơn. Và ánh mắt dặn dò chưa kịp gửi đi.

Em đi tiếp cuộc đời của Anh và dặn mình phải thật hạnh phúc. Làm những điều bản thân cảm thấy hạnh phúc. Đó là thứ mà Anh muốn kiếm tìm phải không? Hạnh phúc của người khác mới chính là hạnh phúc thực sự của Anh. Chu cấp đầy đủ cho gia đình trước tiên mới thực sự là niềm hạnh phúc của Anh. Anh chấp nhận thỏa hiệp và hy sinh vì điều đó.

Anh không còn chạy theo sau Em như ngày dạy đi xe đạp nữa. Lần này Anh đứng xa hơn xíu nhưng Em luôn tin Anh dõi theo từng bước chân thầm lặng.  Ở một nơi xa, Anh vẫn là điểm tựa vô hình nâng đỡ tâm hồn Em mỗi khi mỏi mệt.

Và khi ấy Em biết mình không hề cô đơn nữa.

 

Vĩnh Phúc 8/7/2004

(Trích đoạn: “Anh” – TN HK)

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *